Chúng ta là tập đoàn Lương Sơn Bạc- lớp 9A1 K17 - Trường THCS Nguyễn Trãi
 
Trang ChínhTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

  • Music



Trái tim có nhiều ngăn hơn ta tưởng (bài viết hoàn chỉnh)Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down
Sun Jan 13, 2013 9:50 pm
Tổng số bài gửi :
188
:
Join date :
24/11/2012
:
Age :
20
:
Đến từ :
Gia đình 9A1- THCS Nguyễn trãi
:

avatar
bumbum_chiuchiu
Lão đại
Danh hiệu Lão đại


Hiện Đang:
Tổng số bài gửi : 188
Join date : 24/11/2012
Age : 20
Đến từ : Gia đình 9A1- THCS Nguyễn trãi

Bài gửiTiêu đề: Trái tim có nhiều ngăn hơn ta tưởng (bài viết hoàn chỉnh)
Xem lý lịch thành viên


Ai đọc topic "Trái tim có nhiều ngăn hơn ta tưởng (bài viết ý nghĩa về tình cảm trường lớp)"
rồi mà không thích đọc tại thì bỏ qua phần chữ xanh dương nha!

Đọc xong bài ni trong báo Trà Sữa thì nhớ đến lớp ta nên là đăng lên. Lúc đầu xem mục thì tưởng chuyện
về tình yêu nhưng mà đọc thì mới biết viết về tình bạn bè, trường lớp, thầy cô. Cài tên làm mình hiểu
nhầm nhưng đọc xong mới thấy hấn rất ý nghĩa. Mang đến thông điệp cho những người bạn sợ phải xa
nhau và sợ bị lãng quên: "Trái tim có nhiều ngăn hơn ta tưởng". Đọc và cảm nhận!♥️

Trái tim có nhiều ngăn hơn ta tưởng

Hôm nay là buổi học đầu tiên của đội tuyển Văn, kể từ ngày biết kết quả thi vòng Một. Trước khi đi thi, cô
Lan đã cẩn thận nhắc học trò:
- Kết quả thi hôm tới, cho dù có thế nào, cô vẫn muốn nhìn thấy đông đủ các con ở lớp học này. Miễn là
cô còn muốn dạy, các con càng muốn học, thi cử có là gì!
Lúc đấy đứa nào cũng toe toét gật đầu lia lịa.
- Ôi, cứ cho con đến nhà cô như thế này thì không học cũng được! - Diệp hí hửng.
- Đã thế, đến lúc ấy mình đừng học trong nhà nữa cô ơi, ra ngồi dưới giàn ti-gôn đi cô! Trời ơi, viết bài mà
ra đấy ngồi là nhất quả đất!
Quỳnh vừa nói vừa tự vỗ tay khen cái ý tưởng vĩ đại của nó. Cả bọn xuýt xoa hưởng ứng, mỗi đứa góp
một câu:
- Đem trà sữa ra đấy uống chẳng phải là thiên đường à!
- Hôm nào cô không dạy tụi con vẫn đến "tự học" được không cô?
Bọn con gái bình thường đã nhiều chuyện, bọn học Văn càng giàu trí tưởng bở hơn. Chúng nó tranh nhau
nói về đủ thứ chúng nó muốn làm dưới tán ti-gôn hồng rực ấy. Cô Lan nhìn học trò mỉm cười, nhớ lại thời
học sinh của mình.
Vậy mà hôm nay đội tuyển vốn chỉ vỏn vẹn bốn đứa giờ còn ba.
- Quỳnh đâu rồi các con?
- Chắc nó vẫn buồn về kết quả thi nên hôm nay không đi cô ạ. Để vài hôm choi nó nguôi nguôi rồi lại đâu
vào đấy thôi cô.m - Diệp nói nhanh. Nó đã nghĩ thể nào cô cũng hỏi, và nó, là cái đứa học cùng lớp Quỳnh,
ở sát vách nhà Quỳnh, không trả lời thì còn ai trả lời được?
- Ừ. Tội nghiệp con bé. Thi cử lận đận quá!
Cả cô lẫn trò chùng xuống lặng thinh vì câu nói ấy. Quỳnh là đứa có năng khiếu. Từ lớp 6 đến giờ nó lúc
nào cũng ở trong đội tuyển Văn, và luôn là đứa đầu tiên thầy cô muốn đem đi thi thố. Nhưng năm, nào
nó cũng không có giải. Thầy cô năm nay nhìn năm trước, chẳng hiểu tại sao một đứa như thế lại không
được giải? Trong lúc học nó xuất sắc như thế cơ mà? Vậy mà vẫn kiên quyết chọn nó đi thi.
Năm nay nữa nó lại không có giải.
- Đúng là học tài thi phận - Cô thở dài.
Mấy đứa không biết nói gì đều quay ra nhìn Diệp. Con bé thấy khó xử chết đi được. Nó nghĩ thầm: "Thôi,
cô không nhìn thấy cái bộ dạng thiểu não của Quỳnh cũng được."

*

Lúc biết kết quả thi, mặt Quỳnh hơi tái đi. Rồi cả buổi nó im lặng không nói gì.
Buổi tối, Diệp với Quỳnh thể nào cũng chạy qua chạy lại nhỏ to luôn chuyện. Nhưng hôm ấy Quỳnh chẳng
ló đầu sang nhà Diệp, và đến sáng hôm sau đi học, mắt sưng húp, Quỳnh vẫn không nói nửa lời.
Vốn dĩ Quỳnh là đứa mít ướt kinh khủng. Mẹ mắng - khóc. Giận dỗi thằng em ở nhà - khóc. Đọc chuyện - khóc.
Xem phim - khóc. Và thậm chí, hồi xưa, bị điểm kém, nó cũng gục xuống bàn mà khóc.
Chỉ khi Diệp mắng: "Khóc thì điểm có cao lên không?" Nó mới đỡ được phần nào cái tói dùng nước mắt "giải
quyết" điểm số.
Nói chung Quỳnh khóc sụt sùi nhiều như mưa, nhưng nó cũng "sáng nắng chiều mưa" chả khác gì thời tiết!
Khóc lóc, kể lể với Diệp xong, lại toe toét như không.
- Đồ khóc nhè chè thiu! - Diệp lẩm bẩm.
- Ờ tau chè thiu mà! - Quỳnh cười hớn hở.
Nhưng lần này, đã ba ngày, vẫn chưa thấy Quỳnh cười. Hôm nào đến lớp mắt cũng sưng húp. Và dường như
khóc ở nhà chưa đủ, đến lớp, thi thoảng lại thấy nó nào sụt sịt, nào lục khăn giấy...
- Nó làm sao thế mày?
Cả lớp xúm vào hỏi...Diệp. Con bé khốn khổ phải trả lời đi, trả lời lại đến năm chục lần: "Ừ chắc nó buồn vì kết
quả thi vừa rồi". Từ lớp Sáu đến giờ cứ thi là rớt ai mà chịu được chứ?
Các thầy cô cũng...quay ra hỏi Diệp, dù cũng đã phần nào đoán được câu chuyện của Quỳnh. Nó lại tốn thêm
chục lần giải thích nữa. Thầy cô nghe xong, người gật gù, người cau mày, người ra vỗ vỗ Quỳnh nói vài lời
khuyên nhủ. Con bé vừa dạ vâng vừa sụt sịt!
Diệp than thầm: "Ôi trời. Nó đã khóc rồi lại đụng vào thì nó còn khóc hơn!". Nó đã có kinh nghiệm đối phó với
tiền sử khóc nhè chè thiu của Quỳnh rồi, nên biết: Cứ phải chờ cho con bạn qua cơn thôi!
Nhưng hôm ấy, tức là ngày-thứ-tư-khóc-lóc, mà Quỳnh vẫn ủ ê. Kiểm tra 15 phút, Diệp bất thần ngẩng lên,
thấy con bạn vừa mải miết viết vừa đưa tay chùi nước mắt. Diệp vốn bình tĩnh mà bỗng dưng bụng dạ cồn cào.
Có gì khóc không ổn rồi! Hình như không phải chỉ vì chuyện thi cử!
Giờ ra chơi, nó nhấm nháy với mấy đứa, lôi bằng được Quỳnh xuống căng-tin. Trời lạnh, cả bọn xì xụm mì tôm
chanh nghi ngút khói thơm sực, cũng cả cần nhớ là Quỳnh đang trong thời kỳ khóc lóc:
- Mày không ăn bò khô đúng không, tau lấy đây! - Tuấn Anh nhòm ngó sang hộp mì của Quỳnh. - À à mày ăn
sáng rồi nên không ăn chứ gì, thôi để tau ăn hộ!
Diệp cấu nó một cái, thằng bé kêu oai oái:
- Giời ơi, nước đổ vào cái áo mới của tau rồi! Á à. Nga, mày thừa nước đục thả câu à, gắp trộm bò khô của tau à!
Quỳnh nhìn chúng bạn nhí nháu, bất giác phì cười. Bỗng đâu lại thấy nước mắt rưng rưng.
- Mày làm sao thế? - Diệp, lần này khoonh đợi được nữa. - Khổ lắm, khóc lóc thì người ta đem giải đến cho à!
- Tao...không khóc vì chuyện thi rớt! - Quỳnh mếu máo.
- Hả?
Cả bọn đang chí chéo đều dừng khựng lại, nhìn Quỳnh.
Nhưng mà, đã trống vào lớp.


*

part 2

Từ lúc đấy cho đến cuối giờ, tất cả những đứa xuống căng-tin đền ngơ ngẩn, đoán già đoán non xem con bé bị
làm sao. Thư từ chíu chíu ném qua chỗ Diệp.
- Hay là nó...thất tình!
- Vớ vẩn, nó có yêu ai đâu!
- Hay là...con mèo nhà nó chết?
- Nó nghe thấy nó đánh chết bây giờ. Hôm qua, con quái mèo ấy vẫn tha xương sang ăn cùng con mèo nhà tao!
Cơn tò mò cứ lớn dần lớn dần. Đến cuối giờ, thì một phần ba lớp đã hoàn toàn bị-tò-mò với câu chuyện "vì sao
Quỳnh khóc". Tan học, cả bọn ùn lại ở trong lớp, chờ nghe Quỳnh nói "vì sao".
- Bọn mày sẽ cười tao thôi! - Quỳnh xị mặt chực khóc.
- Hở chả nhẽ từng ấy năm bọn tao cười mày còn chưa đủ à. Khóc nhè chè thiu là bệnh mãn tính của mày rồi chứ
có phải mới phát đâu! - Tuấn Anh quang quác, để rồi lại nhận về chín cái cấu từ chín hướng.
- Này cái bọn con gái xấu xa sao cứ cấu người ta hả!!!
Quỳnh không nhịn được lại cười. Rồi nó hít một hơi ngượng ngùng nhìn cả bọn.
- Tao sợ phải xa lớp mình.
ĐÁm bạn lại được phen ngã ngửa. Chúng nó trố mắt nhìn Quỳnh. Giờ mới tháng 12, còn lâu mới đến Tết, còn khướt
mới đến tháng 5! Giờ mà đã sụt sịt thì có mà sụt sịt cả một học kỳ à!
- Tao biết là bọn mình chưa đến lúc chia tay. Mà chia tay rồi, Thích thì vẫn gặp nhau, vẫn về trường vẫn về nhà các
thầy cô chơi... Nhưng mà lúc ấy thì bọn mình không phải là bọn mình bây giờ. Sẽ là trường mới, bạn mới, thầy cô mới, biết
đâu lại cả yêu đương nữa. Bọn mình sẽ chẳng nhớ nhau thương nhau được như bây giờ. và tao không muốn thế. - Nói
đến đây, mắt Quỳnh lại ngân ngấn ướt. - Thế là nhìn tất cả các trò nghịch của bọn mình, tao đền thấy có cái gì nhoi nhói.
Rằng bọn mình đang rất vui nhưng rồi cuộc vui sẽ tàn.
Lúc này thì cả bọn con gái đã đỏ hoe mắt theo Quỳnh. Ừ thì, sau này, làm gì có lúc nào xì xụp mì tôm chanh trong
căng-tin, mà nếu có chắc gì chúng đã thấy ngon, chắc gì đã thấy vuinhuw lúc này? Ừ nhỉ, làm gì có lớp nào lén lút mang
mp3 với loa đến, giờ ra chơi đóng cửa ở trong lớp mở nhạc nhảy nhót với nhau, mà nếu có, chắc gì đã có cái nhóm nhảy
nào thảm họa được như nhóm của thằng Minh Huy? Ừ nhỉ, làm gì có lớp nào trang trí lớp như cái rạp xiếc cho ngày Boy's
Day?...
Cứ thế, bọn nó miên man nghĩ rồi quay ra ôm nhau rụt rùi. Biết làm thế nào bây giờ!

*

Diệp với Tuấn Anh nhìn nhau. Chỉ còn hai đứa chúng nó tỉnh táo bên cạnh bọn con gái sướt mướt. Tụi nó thấy Quỳnh nói
không sai, nhưng có gì đó, không thật đúng hẳn. Bỗng mắt Diệp sáng lên:
- Này, bọn mày nghĩ sao, khi mà các thầy cô vẫn cứ dạy lớp này qua lớp khác?
Cả bọn ngớ ra
- Ý tao là, thầy cô có thể dạy hết lớp học trò này đến lớp học trò khác, vậy mà vẫn yêu nghề và yêu bọn mình đúng
không? Tao cũng gặp các anh chị học sinh cũ, thấy các anh chị ý cũng quý thầy cô lắm. Mà cả mình với đối với thầy cô cũ,
bạn bè cũ cũng thế còn gì!
Tụi nó ngẫm nghĩ, hồ nghi.
- Để tao hỏi cô Lan cho bọn mày xem!
Diệp lấy điện thoại gọi luôn. Cả bọn trố mắt nhìn nó ngưỡng mộ. Con bé liến thoắng mấy phút xong cúp máy, cũng ngẩn
ngơ chả khác gì bọn bạn nó:
- Cô bảo mai cô trả lời nhé!

*

Lũ trò tò mò ấy đã thắm thỏm mãi không yên. Cứ 15 p’, Diệp lại nhận được tin nhắn: “Thế nào? Cô trả lời sao rồi?”. Một
giờ sáng thằng Tuấn Anh vẫn nhắn. 6h` sáng dụi mắt dậy đã thấy tin nhắn của con Nga.
- Ôi chết với bọn này mất! – Nó rên rỉ.
- Ngỏng cổ chờ đến giờ ra chơi hôm sau, từ radio của trường, chúng nó nghe giọng MC dịu dàng:
“Bạn sẽ luôn ngạc nhiên về sức chứa của trái tim mình. Luôn có nhưng ngăn bí mật mới, hằng ngày mở ra cánh cửa nhỏ,
đón nhận những cảm xúc mới mẻ tinh khôi, dành cho những người mới bước vào cuộc sống của bạn…”
- Cô Lan nhắn tin! – Diệp hét ầm lên. – Cô bảo nghe radio đi!
Cả bọn ồ lên, túm nhau rầm rập chạy ra ngoài hành lang nghe cho rõ.
“Bạn sẽ luôn ngạc nhiên về sức chứa của trái tim mình! Nó đã từng chứa đựng trong mình tình yêu dành cho nụ cười của
cha. Vòng tay của mạ. Cho cả nhưng trò nghịch của các anh chị em. Cho ngõ nhỏ thân thương dẫn vào ngôi nhà nhỏ của
gia đình bạn. Nó lại chứa đựng them cả lũ bạn chia nhau bộ đò chơi xếp hình hồi mẫu giáo. Cả lũ bạn cấp 1 nhí nhoáy, cấp
hai lỡ cỡ những chuyện của hội mới dậy thì…
Bạn sẽ ngạc nhiên sao mình có thể yêu nhiều đến như thế ! Dường như trái tim bạn không phải chỉ có bốn ngăn, mà là
một cái cây đang lớn, mở rộng tán lá xanh tươi của mình cho tất cả những giọt mưa rơi xuống, cho những làm gió bay qua,
cho những bóng nắng lung linh nhảy múa!

Tôi chẳng bao giờ sợ bạn quên tôi đâu. Bởi tôi biết sức chứa của trái tim bạn là vô tận. Có thể bao nhiêu bận bịu lo toan
của thế giới người lớn sẽ cuốn chúng ta đi. Bạn chẳng thể gặp gỡ gọi điện cho tôi mỗi ngày. Nhưng chỉ cần đôi khi nghĩ đến
tôi và mỉm cười, chiếc là của tôi trong trái tim bạn sẽ chẳng bao giowfrungj xuống, sẽ mãi mãi xanh tươi đón nhận dinh dưỡng
của cây…!
Nhạc nổi lên. Quỳnh, Diệp quay ra ôm nhau, rồi ôm hết cả bọn bạn. Lẫn lộn khóc cười. Ừ nhỉ, tim đã nhiều ngăn như thế
còn phải lo gì nữa chứ?
… I see friends shaking hands, saying “How do you do”
They’re really saying: I love you to
I hear babies cry, I watch them grow
They’ll learn much more than I’ll never know
And I think to myself
What a wonderful world…
Giọng MC vẫn dịu dàng lẫn vào tiếng nhạc du dương: “… Gửi từ cô Trần Lan tới Quỳnh, Diệp và tất cả các bạn lớp 9A1…”.
Trong khi đó bọn thằng Minh Huy đã kịp chế ngay ra một điệu nhảy rất “khinh dị”. Còn thằng Tuấn Anh đứng yên, mắt
khép hờ, Ngón tay trỏ chỉ vào chỗ này chỗ kia trên ngực trái, lẩm bẩm:
- Cô Lan ở đây. Nga béo, Hiều gà, Huy dở, Diệp ở đây…Chỗ này…Chỗ này cho Quỳnh…
Nó đặt cả bàn tay vào chỗ đó, rồi từ từ mở mắt ra, cúi nhìn.
Bỗng cả bọn ôm nhau cười khúc khích, trái tim nảy “tưng” một cái như một chồi non vừa cựa mình.

P/s: Lúc đầu định viết chắc đoạn ở đây nhưng mà thấy trọng tâm của cả bài đều ở đoạn này, nên viết thành một bài
hoàn chỉnh luôn cho rõ ý nghĩa. Ai đọc topic "Trái tim có nhiều ngăn hơn ta tưởng (bài viết ý nghĩa về tình cảm trường lớp)"
rồi mà không thích đọc tại thì bỏ qua phần chữ xanh dương nha! Mệt quá! Mỏi hết cả lưng! la_luot17 la_luot50 la_luot68



Sun Jan 13, 2013 11:08 pm
Tổng số bài gửi :
568
:
Join date :
11/11/2012
:
Age :
20
:
Đến từ :
K9TT TK
:

avatar
Trưởng Trại
Trưởng Trại
Danh hiệu Trưởng Trại


Hiện Đang:
Tổng số bài gửi : 568
Join date : 11/11/2012
Age : 20
Đến từ : K9TT TK

Bài gửiTiêu đề: Re: Trái tim có nhiều ngăn hơn ta tưởng (bài viết hoàn chỉnh)
Xem lý lịch thành viên http://me.zing.vn/u/kaka.brazil


ái chà hay .thích nhất cái phần :
Còn thằng Tuấn Anh đứng yên, mắt
khép hờ, Ngón tay trỏ chỉ vào chỗ này chỗ kia trên ngực trái, lẩm bẩm:
- Cô Lan ở đây. Nga béo, Hiều gà, Huy dở, Diệp ở đây…Chỗ này…Chỗ này cho Quỳnh…
123


_________________
9A1 Right Here . I'm the Best Joker

Mon Jan 14, 2013 3:36 pm
Tổng số bài gửi :
188
:
Join date :
24/11/2012
:
Age :
20
:
Đến từ :
Gia đình 9A1- THCS Nguyễn trãi
:

avatar
bumbum_chiuchiu
Lão đại
Danh hiệu Lão đại


Hiện Đang:
Tổng số bài gửi : 188
Join date : 24/11/2012
Age : 20
Đến từ : Gia đình 9A1- THCS Nguyễn trãi

Bài gửiTiêu đề: Re: Trái tim có nhiều ngăn hơn ta tưởng (bài viết hoàn chỉnh)
Xem lý lịch thành viên


Joker Đặng đã viết:
ái chà hay .thích nhất cái phần :
Còn thằng Tuấn Anh đứng yên, mắt
khép hờ, Ngón tay trỏ chỉ vào chỗ này chỗ kia trên ngực trái, lẩm bẩm:
- Cô Lan ở đây. Nga béo, Hiều gà, Huy dở, Diệp ở đây…Chỗ này…Chỗ này cho Quỳnh…
123
thấy ý nghĩa nhất cái phần thư của cô Lan, còn hay thì thấy nhiều đoạn hay



Tue Jan 15, 2013 11:53 am
Tổng số bài gửi :
642
:
Join date :
20/11/2012
:
Age :
19
:
Đến từ :
A1 K18 THCS Nguyễn Trãi
:

avatar
Pixlr
Ngoại bang
Danh hiệu Ngoại bang


Hiện Đang:
Tổng số bài gửi : 642
Join date : 20/11/2012
Age : 19
Đến từ : A1 K18 THCS Nguyễn Trãi

Bài gửiTiêu đề: Re: Trái tim có nhiều ngăn hơn ta tưởng (bài viết hoàn chỉnh)
Xem lý lịch thành viên


em thanks rồi nha...bài này hay thật.



Wed Jan 16, 2013 8:52 pm
Tổng số bài gửi :
221
:
Join date :
15/11/2012
:
Age :
20
:
Đến từ :
9A1- Nguyễn trãi (cey' cj cũng dám mần)
:

avatar
hieuthna98
Trưởng lão
Danh hiệu Trưởng lão


Hiện Đang:
Tổng số bài gửi : 221
Join date : 15/11/2012
Age : 20
Đến từ : 9A1- Nguyễn trãi (cey' cj cũng dám mần)

Bài gửiTiêu đề: Re: Trái tim có nhiều ngăn hơn ta tưởng (bài viết hoàn chỉnh)
Xem lý lịch thành viên


được cấy dài, đọc đau mắt tê nà

chơ mà được cấy vẩn biết bôi chữ khác màu để người khác khỏi đọc chơ không chi mệt chết



Wed Jan 16, 2013 9:02 pm
Tổng số bài gửi :
637
:
Join date :
28/11/2012
:
Age :
19
:
Đến từ :
9a1 ba dao no1
:

avatar
chú Thớt
Gió vô tình
Danh hiệu Gió vô tình


Hiện Đang:
Tổng số bài gửi : 637
Join date : 28/11/2012
Age : 19
Đến từ : 9a1 ba dao no1

Bài gửiTiêu đề: Re: Trái tim có nhiều ngăn hơn ta tưởng (bài viết hoàn chỉnh)
Xem lý lịch thành viên


mi ngon thiệt đáh nỏ mỏi tay ak smile



Wed Jan 16, 2013 9:46 pm
Tổng số bài gửi :
188
:
Join date :
24/11/2012
:
Age :
20
:
Đến từ :
Gia đình 9A1- THCS Nguyễn trãi
:

avatar
bumbum_chiuchiu
Lão đại
Danh hiệu Lão đại


Hiện Đang:
Tổng số bài gửi : 188
Join date : 24/11/2012
Age : 20
Đến từ : Gia đình 9A1- THCS Nguyễn trãi

Bài gửiTiêu đề: Re: Trái tim có nhiều ngăn hơn ta tưởng (bài viết hoàn chỉnh)
Xem lý lịch thành viên


caarbon đã viết:
mi ngon thiệt đáh nỏ mỏi tay ak smile
Có lẹ nỏ mỏi? chem Ngồi ê cả mông, mỏi hết lưng mới gõ xong đó bạn ạ la_luot61 la_luot50




Sponsored content
Danh hiệu

Hiện Đang:

Bài gửiTiêu đề: Re: Trái tim có nhiều ngăn hơn ta tưởng (bài viết hoàn chỉnh)





Trái tim có nhiều ngăn hơn ta tưởng (bài viết hoàn chỉnh)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang
huong_10 - Upanh.com
Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Lớp 9A1 Trường THCS Nguyễn Trãi :: Góc bàn luận-